Giải trí

Linh hồn mồ côi chuẩn bị bước vào giảng đường

Hồ Hoài Linh và ông bà nội trong ngôi nhà giản dị – Ảnh: D. TAM

Mấy ngày nay, cô nàng tranh thủ thu xếp việc trong nhà, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc gà trong chuồng và chuẩn bị đồ đạc để chuẩn bị đi học. Hồ Hoài Linh sẽ trở thành tân sinh viên chuyên ngành giáo dục quốc phòng và an ninh của trường Đại học Sư phạm (Đại học Huế).

Tôi đang đi làm thêm để kiếm sống, nhưng ông bà không dám ăn, không dám mua quần áo, và tôi dành dụm đủ thứ cho cháu.

NHÀ HOÀI LINH

Thay vì nuôi con khôn lớn

Hồ Hoài Linh “già” hơn tuổi thật. Bạn khoe khi biết điểm thi, biết mình đỗ đại học rồi chợt bật khóc vì nhớ bố mẹ, nghĩ đến ông bà.

Cô gái cho biết mình cũng có một gia đình đầy đủ như những đứa trẻ khác. Nhưng số phận đã không cho gia đình được sống trọn vẹn bên nhau.

“Tôi không biết về bố tôi, chỉ nghe nói ông mất khi tôi mới 8 tháng tuổi. Khi tôi chuẩn bị lên lớp 2 thì mẹ tôi đột ngột qua đời. Mới 2 giờ sáng, tôi vẫn còn đang ngủ, Tôi không biết gì cả, Chỉ đến khi thấy dì viết đơn xin nghỉ học, tôi mới biết mình không còn cha, không mẹ nữa ”- Linh nhớ lại.

Từ khi mẹ mất, Linh được gửi về ở với ông bà ngoại. Hai điểm tựa của Linh hơn chục năm qua là ông bà Hồ Văn Đang và Hồ Thị Phượng, nay đã ngoài 80, lưng còng, tóc bạc, tai chậm, chân đi không còn vững.

Nhà bà nội Linh nằm sâu trong phố thị. Căn nhà xập xệ, tường dựng tạm bợ bằng những tấm ván chắp vá. Vào những ngày mưa gió, cả ngôi nhà hầu như chỉ có một góc không bị dột để các thành viên có thể ngồi quây quần bên nhau, tránh bị mưa tạt vào.

Cha mẹ không còn, dù có yêu thương đến đâu, Linh vẫn như chú chim non bay khỏi tổ, một mình bươn chải giữa dòng đời, trông chờ vào tình yêu thương của những người thân yêu.

Hầu như không ai xung quanh các chủ nhà hàng là không biết hoàn cảnh của Linh. Họ thương tình nhận Linh vào làm việc ngay sau kỳ thi tốt nghiệp THPT.

Nhưng từ hôm nghe tin Linh đậu đại học, họ buộc phải tìm người thay thế vì tiệm cần thợ lâu dài.

Mới làm được chưa đầy hai tháng, cô gái mồ côi phải tìm quán khác nhưng đi đâu cũng chỉ nhận được cái lắc đầu. Họ cũng cần một chỗ dựa ổn định. Linh phải lận đận số lương ít ỏi để về phụ giúp ông bà nội chăm đàn gà, trồng mấy cây trong vườn trước khi nhập học.

Sẽ không thất vọng ông bà

Là ông bà nội nhưng mấy chục năm nay, ông bà cũng thay con gái làm cha mẹ nuôi đứa cháu tội nghiệp, lo cho cháu từng miếng ăn, giấc ngủ. Ông bà nội của Linh đều làm nông. Cả gia đình không có khoản thu nhập nào ngoài lương trên dưới 2 triệu đồng.

Ông bảo đứa cháu nào cũng thương nhưng thương Linh nhất vì Linh khác gì con chim lạc loài từ khi lọt lòng, đã khổ đủ đường khi xung quanh không có cha, không mẹ nên dù có người thương. anh ta, rất khó để bù đắp cho nó. dập nổi.

“Có món gì ngon thì vợ chồng tôi cũng gói ghém cho cháu nội. Nuôi cháu ngoan lắm, nuôi cháu từ năm lớp 2 đến giờ cháu khôn lớn, nhưng mỗi lần nhìn cháu, tôi lại chợt trào nước mắt vì thương.” thương cháu. Tôi chỉ mong cháu ăn học đến nơi đến chốn, sau này có công ăn việc làm ổn định, không có ông bà ở bên, cháu cũng tự lo được ”- ông Đăng tâm sự.

Khi hay tin em đỗ đại học, ông bà nội, cô dì chú bác của Linh vui mừng khôn xiết. Ai cũng vất vả nhưng ai cũng thương Linh, dành hết sự quan tâm, yêu thương, “bơm” cho em đi học.

“Lương tháng của ông bà tôi chưa đến 2 triệu đồng, ăn không dám mua, mua quần áo cũng không dám hỏi, họ bảo đủ rồi. Ông bà dành dụm được ít tiền để tôi đóng cho. Tiền vào trường, đóng học phí lần đầu, em sẽ cố gắng đi làm thêm để trang trải ”- Linh nói.

Một giáo viên dạy ngữ văn Trường THPT Dân tộc nội trú huyện Phước Sơn (Quảng Nam) kể, sau mấy năm giảng dạy tại trường, cô nhận thấy mỗi khi đến lớp, cháu mệt mỏi, xanh xao.

Các thầy cô đều biết hoàn cảnh của Linh nên dù được nhận học bổng hay hỗ trợ gì thì cậu học sinh dân tộc Giẻ Triêng luôn được xếp thứ tự ưu tiên. Nhờ sự hướng dẫn và quan tâm đó, Linh đã học tốt ba năm cấp 3, đủ điều kiện thi vào chuyên ngành mình yêu thích trong thời gian sắp tới.

Leave a Reply

Your email address will not be published.