Giải trí

Đường đời của cô bé mồ côi

Sau bao năm đi nhặt ve chai, bà ngoại chỉ mong bé Nhẫn được vào đại học – Ảnh: Công Triều

Nhẫn không hiểu và cũng không muốn hiểu “chuyện người lớn” mà hàng xóm vẫn rỉ tai nhau là gì khi kể ra nguyên nhân khiến em mãi mồ côi mẹ từ khi mới chập chững biết đi. Điều duy nhất tôi tâm niệm là bà tôi đã phải hy sinh rất nhiều để bà có được như ngày hôm nay.

Tôi phải đi học…

Buổi trưa đứng bóng.

Nhẫn chiếc xe đạp cũ, anh băng qua đám lau sậy cao quá đầu người trên đường Hà Quang Vóc (xã Bình Khánh, huyện Cần Giờ, TP.HCM), cuống cuồng tìm chị. Bà Phạm Thị Chi (73 tuổi) – bà nội Nhẫn – đang nhặt ve chai đâu đó ở xã Bình Khánh.

Đột nhiên, phanh ô tô kêu “ken két”, chiếc xe dừng lại vì bị phanh gấp nên loạng choạng tay lái. Nhẫn đưa tay nhặt chiếc lon nát bên đường cho vào xe đẩy.

Sau gần nửa tiếng đạp xe ngược xuôi hơn 5km, cuối cùng anh Nhân cũng tìm được chị.

“Về thôi bà ơi, trưa rồi mà.” Nhân nói.

“Chờ một chút, mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi”, bà Chi vừa nói vừa giẫm lên một bãi cỏ lớn trên đường Rừng Sác rồi đưa tay móc một cái chai nhựa bị uốn cong, dính đầy cát và bùn đất.

Sau khi xong việc, cô quàng túi chai qua vai, dưới cánh tay ôm túi nước trống, khó khăn lên xe. Vòng giữ người để giữ thăng bằng và sau đó bắt đầu đạp xe về phía trước. Hình ảnh đã quá quen thuộc với mọi người xung quanh.

Băng qua cây cầu nhỏ yếu ớt cũng là lối đi duy nhất đến căn nhà lụp xụp nơi ông bà đang ở. Ngôi nhà trình tường, mái lợp bằng lá dừa nước, được bắc tạm bằng những nan tre. Bên trong nhà, xà ngang là cây tràm, cột chống bằng những thanh thép hoen gỉ.

Thương bà tuổi già lại vất vả, mấy lần Nhẫn đã xin nghỉ học để bà đi nhặt ve chai hoặc vào xưởng làm công nhân may. Nhưng mỗi lần như vậy, bà Chi chỉ biết khóc. Thương đứa cháu tội nghiệp, chịu nhiều thiệt thòi từ nhỏ nên dù vất vả đến đâu, bà vẫn mong Ren được ăn học đầy đủ.

“Phải đi học, phải học lên thì mới thành tài, vươn lên thoát nghèo”, lời dặn của cô Nhàn khiến Nhân nhớ mãi.

Cuộc đua của cuộc sống

Tuổi thơ của Nhân gắn liền với chuỗi kỷ niệm với những buổi chiều học theo chân bà nội mò cua, bắt ốc, lượm ve chai quanh xã. Sự nghèo khó, thiếu thốn khiến cô trở nên giản dị, hiền lành nhưng mạnh mẽ.

Khi nói về gia đình, Nhân thường ngửa mặt lên trời để che đi những giọt nước tràn ly, cũng là để được “gần” bố mẹ hơn.

Còn nhớ khi cô tròn 2 tuổi, bố mẹ cô vẫn đang sống rất hạnh phúc. Nhưng sau một thời gian, nhiều chuyện xảy ra khiến gia đình chia rẽ, rồi cả bố và mẹ Nhẫn đều tử vong ngay trong ngày.

Cô ấy gầy quá, nhưng cô gái đó rất thích chạy. Trên chiếc phản vừa là chỗ ngủ vừa là bàn học của mình, Nhân tự hào khoe hàng loạt thành tích, huy chương các loại đạt được.

Trong bộ sưu tập của Ring có HCV nội dung thi đấu 1.500m cấp thành phố, huy chương vàng và đồng giải chạy 3.000m hội thi thể thao cấp thành phố năm 2017, 2018 và 2019.

Bên cạnh những tấm huy chương còn có hàng loạt bằng khen, giấy khen khi Nhẫn 12 năm liền là học sinh khá, giỏi. Thương em mồ côi hiếu học, nhiều giáo viên Trường THPT Bình Khánh (huyện Cần Giờ) hỗ trợ Nhân bằng cách dạy kèm miễn phí, cấp học bổng, đồ dùng. nghiên cứu.

Khác với đường chạy quen thuộc mà Nhân tự nhận “mình yêu thích và có lợi thế”, đường chạy của một đứa trẻ mồ côi lại bấp bênh và khốc liệt, đầy áp lực.

Ngày mới của Ring luôn bắt đầu trước 5:30 sáng. Ngoài việc dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng cho cả gia đình 10 người sống chung (cùng gia đình bác ruột), Nhân phụ trách việc vệ sinh cá nhân, chăm sóc hai con bằng tiền “lương”. 50.000 VND mỗi tuần.

Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua, Nhân đạt trên 20 điểm ba môn khối A. Nhân cho biết em muốn theo học ngành y tá để sau này có thể chăm sóc, trả nợ cho cô.

“Tôi chỉ sợ rằng khi tôi có thể ổn định một thời gian, bà sẽ không ở đó nữa”, Ren bật khóc.

“Kho báu” của chiếc nhẫn

Tất cả chín mùa trong năm học mới của Ring đều bắt đầu bằng sách giáo khoa cũ. Đối với một đứa trẻ mồ côi như Ring, việc đến trường với một cuốn sách cũ hoặc thiếu nhiều trang một lúc là điều bình thường.

Nhưng ba năm trung học, Ring rất vui khi được học với những cuốn sách mới toanh, một phần thưởng mà một người cô đã tặng cho cậu kèm theo lời hứa nếu cậu học tốt.

“Học mới nhiều. Sách thơm, sạch, chữ rõ ràng, nhìn vào sách là chỉ muốn đọc, nhưng không học thì thật là sai lầm, đó là bảo bối của tôi”. Nhẫn cười hiền.

Lòng tự trọng của trường

Ngay câu đầu tiên khi nói về học trò của mình, thầy giáo Lê Quân Bình – trợ lý thanh niên Trường THPT Bình Khánh – đã nói ngay rằng Nhẫn là “niềm tự hào của trường”.

Với thầy Bình, hành trình nỗ lực trên từng đường đua, vươn lên trong học tập, cuộc sống của Nhẫn xứng đáng là tấm gương cho học sinh toàn trường noi theo.

“Nhẫn từng mang về cho trường nhiều thành tích khi tham gia các giải chạy các cấp. Nhưng cậu học sinh này không chỉ chạy giỏi mà Nhẫn còn học rất giỏi và rất ngoan”, thầy Bình cho biết.

Leave a Reply

Your email address will not be published.