Giải trí

Nhân dịp 20/10 mình tặng bạn tấm thiệp này. Con yêu mẹ ‘

Chọn một món quà nhỏ, một vài bông hoa tươi, mang về tặng mẹ, tặng bà, tặng chị gái … – Minh họa: NGỌC PHONG

Cách đây nhiều năm, cứ đến ngày 20/10 (ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, thường được coi là Ngày Phụ nữ Việt Nam), bản thân tôi lại băn khoăn: “Không biết 20/10 này mẹ cần gì?”.

Ở nhà chỉ có hai mẹ con nhưng là đàn ông nên tôi ít nói chuyện với mẹ. Vì vậy, sau nhiều lần đắn đo, thậm chí hỏi mẹ, tôi chỉ tặc lưỡi. Vì lần nào mẹ cũng bảo tôi không cần gì cả.

Thậm chí, có hôm, thấy tôi chưa mua được gì cho bạn gái, mẹ tôi đã chủ động mua hoa hồng và bó lại cẩn thận. Mẹ tôi thường nói: “Con phải biết trân trọng người phụ nữ ở bên con nhé. Vì bạn gái của con bây giờ hay vợ con sau này sẽ phải gánh vác rất nhiều việc mà một người đàn ông như con không thể lường hết được”. .

Bản tính vô tư, quen được mẹ nuông chiều khiến tôi chỉ tập trung chăm sóc bạn gái, không quan tâm đến mẹ một chút nào. Sau này, khi chúng tôi kết hôn, bận rộn với việc chăm sóc gia đình nhỏ, tôi không có thời gian chăm sóc mẹ.

Cho đến khi mẹ tôi đột ngột qua đời vì COVID-19 vào mùa hè năm ngoái. Sự ra đi của mẹ khiến tôi vất vả trong một thời gian dài.

Tôi luôn nhớ hình ảnh người mẹ tần tảo với đôi quang gánh trên vai, đi khắp hang cùng ngõ hẻm để nuôi tôi khôn lớn. Đứa con tôi lúc ấy cứ nhìn theo bóng mẹ đi thấp thoáng giữa xóm lao động nghèo, nước mắt đôi khi lăn dài trên má.

Cũng bởi, trước đây, khi tôi còn là một cô gái, mẹ tôi chủ yếu chỉ may vá và làm một số công việc bếp núc trong nhà. Nhưng sau khi lập gia đình, thời thế thay đổi, bố đi bộ đội xa, mẹ phải gánh vác trách nhiệm nuôi con, kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Có chút kinh nghiệm làm bánh cuốn, mẹ tôi thường làm loại bánh này để bán trên các con đường ở Phan Thiết. Sau này, khi gia đình chuyển vào Sài Gòn sinh sống, mẹ tôi tiếp tục chiên bánh cuốn để “bỏ mối” cho những người bán hàng rong ở khu lao động nghèo quận 8.

Cứ như vậy, mấy chục năm nhờ tài chiên bánh của mẹ mà bản thân tôi đã được nuôi nấng, ăn học và thành đạt như ngày hôm nay.

Ngày tôi cưới, tình cờ cũng là ngày 20 tháng 10. Thay vì ngồi yên trang điểm, trang điểm như những mẹ chú rể khác, mẹ tôi lại tất bật chiên từng chiếc bánh vàng giòn để đãi họ nhà gái.

Mãi đến khi phải đi ở rể, mẹ tôi mới thay áo dài cũ, để mặt mộc, đi làm lễ cưới cho con trai. Nhìn những chiếc bánh chưng giòn, thơm, mẹ chồng tôi hỏi: “Con mua bánh ở đâu ngon thế?”. Mẹ tôi lặng lẽ cúi đầu, có lẽ vì ngại ngùng.

Tôi thay mặt mẹ trả lời: “Bánh mì do mẹ tôi làm sáng nay. Mẹ tôi bán bánh xèo đã mười năm, nuôi tôi ăn học”. Chỉ những lời nói đơn giản đó mà mẹ con tôi đã cảm động rơi nước mắt.

Nhưng nó đã từ nhiều năm trước. Và bây giờ, tôi là người duy nhất ngồi đau và nhớ mẹ không ngớt. Một ngày đầu tháng 10, khi đang thu dọn đồ cũ của mẹ, tôi phát hiện ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cất sâu dưới đáy tủ.

Khi mở ra, bên trong chỉ có những tấm thiệp với những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, những bông hoa khô nhỏ… Tôi ngỡ ngàng nhận ra nét chữ của chính mình cách đây gần hai mươi năm trước khi viết ngay ngắn lời dâng hiến. : “Nhân dịp 20/10, anh tặng em tấm thiệp này. Em yêu anh”.

Hóa ra, những món quà nhỏ tôi tặng mẹ nhiều năm về trước luôn được mẹ cất giữ cẩn thận. Tuy nhiên, suốt thời gian sau này, khi trưởng thành, tôi cứ nghĩ mẹ không cần quà cáp hay sự quan tâm gì nên vô tâm quên mất người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.

20/10 này, thay vì hỏi: “Em cần gì?”, HHãy chọn một món quà nhỏ, một vài bông hoa tươi và mang về tặng mẹ, tặng bà, tặng chị, tặng cho tất cả những người phụ nữ quan trọng nhất xung quanh bạn.

Đó không chỉ là món quà mà còn là tất cả tình cảm, sự thấu hiểu mà một người đàn ông chân chính cần thể hiện để bày tỏ lòng biết ơn đối với biết bao hy sinh, vất vả mà một nửa thế giới còn lại đã dành tặng. cho chúng tôi.

Mẹ, son môi, váy hoa và nụ cườiMẹ, son môi, váy hoa và nụ cười

TTO – Nhìn tấm ảnh mẹ bạn thân trước biển, trong bộ váy bồng bềnh, tôi nhắn tin trêu: “Chà, mẹ chồng lần này đẹp không?

Leave a Reply

Your email address will not be published.