Giải trí

Gặp lại Lạc ‘ổi’: Càng khó, sức bật càng lớn

Chàng trai “ổi” (phải) của 15 năm trước giờ là chủ cửa hàng bán đồ lưu niệm ở phố cổ Hội An – Ảnh: TRƯỜNG TRUNG

Sau 15 năm, Lạc “ổi” giờ đã trở thành người cha ổn định của một gia đình yên ấm với nghề kinh doanh hàng lưu niệm bên bờ sông Hoài, phố cổ Hội An.

Trò chuyện với Tuổi Trẻ OnlineAnh Lạc chia sẻ: “Hai năm qua, những người làm du lịch như tôi bị“ sốc ”trước ảnh hưởng của đại dịch, với tôi, cuộc sống chưa bao giờ suôn sẻ, mà khó khăn nhất chính là giai đoạn phía trước. Giờ đã qua ngưỡng cửa đại học, thật may trong lúc khó khăn nhất đã có chương trình Tiếp sức đến trường, có báo. Thiếu niên kế bên”.

Tuổi thơ bán thúng

* Độc giả theo dõi chương trình Tiếp sức đến trường vẫn còn nhớ câu chuyện của anh. Nhiều người nói, nếu ở Huế có nhân vật Ô Xin khó khăn (bài Ô Xin rửa bát thuê, nay là bác sĩ Nam Phương) thì Quảng Nam có “ổi” Lạc. Làm thế nào để bạn nhớ lại mình của 15 năm trước?

– Thực ra, hoàn cảnh của tôi khi đứng trước ngưỡng cửa đại học và những năm trước đó không khác gì nhau.

Lúc đó, mẹ con tôi sống trong căn nhà chỉ đủ kê hai chiếc giường. Ở quê, cái nghèo cứ đeo bám. Ai cũng khó, nhưng gia đình tôi càng khó hơn bởi năm nào nước lũ từ sông Thu Bồn đổ về đã cuốn trôi bao công sức lao động của hai mẹ con là hai sào lúa. Ăn không đủ no, mẹ em dù bị tàn tật nhưng hàng ngày phải lặn lội hơn 15km từ sáng đến tối bán vé số để nuôi các con ăn học.

Từ khi còn học tiểu học, tôi đã biết buôn bán để phụ giúp mẹ kiếm sống. Những năm đó, ngoài giờ học, tôi không bỏ việc gì, từ bán vé số, bán kem, bán trái cây, phụ hồ, bán hàng quán ăn… Biệt danh Lạc “ổi” ra đời khi bạn bè tôi còn học cấp hai. trêu tôi khi tôi mang giỏ ổi đi bán quanh vùng (cười).

Khi tôi bước vào trường đại học với số điểm 24, ai cũng kinh ngạc. Nhưng tất cả những ai biết hoàn cảnh của gia đình tôi đều cảm thấy xót xa và lo lắng hơn cả. Gia đình tôi còn khó khăn chứ đừng nói đến việc ngồi trên ghế giảng đường …

Gặp lại Lạc Trôi: Càng khó, sức bật càng lớn - Ảnh 2.

“Tuổi thơ nghèo khó không đánh gục được tôi nên khi làm ăn gặp khó khăn vì dịch bệnh, vợ chồng tôi không ngại khổ khi làm đủ nghề kiếm sống”, anh Đỗ Văn Lạc tâm sự. Trong ảnh: Quán chị Lạc ở TP Hội An, tỉnh Quảng Nam đông khách sau khi du lịch hồi phục – Ảnh: TRƯỜNG TRUNG

* Rồi bạn đến với học bổng Tiếp sức học đường như thế nào?

– Học bổng Tiếp sức đến trường tìm thấy tôi. Thi xong, biết mình sẽ đỗ đại học nên tôi không nghĩ nhiều mà xin mẹ vào Đà Nẵng làm việc ngay. Tôi làm việc cho một nhà hàng lớn, làm ba ca từ sáng đến tối, rồi ăn ngủ ở đó để kiếm tiền.

Ngày ĐH Đà Nẵng gửi giấy báo nhập học, mẹ tôi mừng lắm, vừa bán vé số vừa cầm tờ báo của tôi đem đi chiếu khắp làng. Kết quả là làng biết chuyện thi đại học trước tôi. Sự động viên của người thân khiến cuộc mưu sinh của mẹ con tôi có thêm động lực.

Nhưng nói thật là tôi cũng hơi rùng mình, không biết sau này sẽ ra sao, vì đây là lần đầu tiên tôi bỏ mẹ đi xa. Bạn lấy đâu ra tiền để theo dõi suốt 4 năm đại học? Không có tôi, ai sẽ ở bên tôi những lúc mưa gió? Đó là hai suy nghĩ khiến tôi trằn trọc hàng đêm.

Hoàn cảnh của tôi được một số giáo viên truyền tai nhau đến ban tổ chức chương trình. Vì vậy, khi tôi đang phục vụ bàn, đã có người đến hướng dẫn tôi các thủ tục nhận học bổng. Học bổng cách đây 15 năm là 3 triệu đồng, đủ để tôi trang trải trong 3 tháng.

Nhưng trong chương trình giao lưu năm đó, rất nhiều cô, chú đã nhận hỗ trợ học phí hàng năm cho tôi. Có người nhận tôi làm gia sư cho con họ, đăng báo, có người cho tôi đi làm thêm ngoài giờ học, với mong muốn giúp tôi có thu nhập để trang trải cuộc sống sinh viên.

Một người cô ruột còn cho tôi 20 triệu để mua xe lăn cho mẹ tôi và làm lại bậc tam cấp trước nhà cao hơn 2m, giúp mẹ tôi lên xuống dễ dàng hơn khi không có con trai ở bên. Nhờ vậy, tôi yên tâm hơn khi trời mưa.

May mắn là nhân duyên của chương trình Tiếp sức đến trường Học không hết chương trình nhưng theo tôi suốt 4 năm ngồi trên ghế giảng đường chưa bao giờ “thất nghiệp”.

Gặp lại Lạc Trôi: Càng khó, sức bật càng lớn - Ảnh 3.

Anh Lạc giao lưu với một khách hàng Thái Lan tại cửa hàng – Ảnh: TRƯỜNG TRUNG

Suy nghĩ tích cực để tiến về phía trước

* Bạn kể về rất nhiều trải nghiệm cơ cực. Những trải nghiệm đó có ý nghĩa gì đối với bạn trong công việc sau này?

– Tôi tốt nghiệp đại học và sau đó lần lượt vào làm việc cho ba công ty. Khi tôi có một ít tiền tiết kiệm và có một gia đình nhỏ, tôi bắt đầu kinh doanh riêng vì tôi muốn ở gần nhà để tiện chăm sóc mẹ cho yên tâm.

Tôi mở một cửa hàng bán đồ lưu niệm ở trung tâm phố cổ Hội An. Làm ăn được một thời gian thì dịch COVID-19 lan rộng nên mọi việc không mấy suôn sẻ. Những lúc rảnh rỗi, khi nhìn lại, tôi thấy Chúa luôn muốn thử thách mình. Nhưng rồi chỉ cười và tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa vì gia đình, không có sự lựa chọn nào khác.

Khi nhận lời phỏng vấn, đã có lúc tôi nghĩ sẽ mãn nguyện hơn khi mình đã thành công để đền đáp tấm lòng của những người đã quan tâm và yêu mến mình ngày ấy.

Nhưng tôi cũng muốn mọi người biết rằng những trải nghiệm và sự giúp đỡ trong quá khứ đã giúp tôi trưởng thành và vững vàng hơn rất nhiều trong cuộc sống, công việc cũng như việc học hành của con cái sau này. Vì vậy giai đoạn này có một chút khó khăn nhưng không hề gì, tôi vẫn vượt qua được.

* 15 năm nhìn lại, nếu có lời khuyên dành cho các tân sinh viên gặp khó khăn, đó sẽ là gì?

– Tôi muốn bạn suy nghĩ tích cực. Ai cũng có ước mơ, nếu suy nghĩ tích cực thì hành động sẽ dẫn đến ước mơ. Chỉ cần bạn cố gắng và cho mọi người thấy sự nỗ lực vượt khó của mình, tôi tin rằng mọi người sẽ ủng hộ bạn trên con đường học tập.

Tôi của ngày đó ngoài việc học trên giảng đường còn làm cùng lúc 2-3 việc. Nhưng thật bất ngờ, nhiều khi lên giảng đường, tôi lại thấy “dễ thở” hơn hồi cấp 3, vì lúc đó tôi vừa có sức, vừa được sống trong bầu trời tri thức.

Ai đó đã nói rất rõ rằng “chỉ cần bạn cố gắng, cả vũ trụ sẽ giúp bạn”. Tôi thấy điều này là đúng. Sau này, sau khi xem nhiều tình huống được giới thiệu trong chương trình Tiếp sức đến trường, tôi thấy các bạn càng rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì sức bật càng lớn, khát vọng càng mạnh mẽ.

Có lẽ khi rơi vào hoàn cảnh không thể khốn khó hơn thì ước mơ đổi đời bù đắp những tháng ngày khốn khó lại càng lớn. Ước mơ của tôi lúc đó là thay đổi cuộc đời của mẹ tôi, người đã hy sinh tất cả cho tôi bằng cả cuộc đời. Vì vậy, tôi cố gắng trấn an cô ấy bằng tất cả khả năng của mình.

Cảm ơn bạn vì những ngày đó

Nhìn lại hình ảnh những bậc thang dốc cao hơn 2m trước nhà ngày ấy, anh Lạc nhớ lại ngày vào TP.HCM giao lưu với chương trình. Tiếp sức đến trường rồi cả thôn Triêm Đông, xã Điện Phương nơi anh sinh sống chìm trong nước trắng.

Những bậc thang dốc ngày ấy không còn nữa mà thay vào đó là con đường êm đềm để tri ân người mẹ đã vất vả cả đời vì con.

Bà Nguyễn Thị Thà vẫn làm nghề bán vé số dạo cách đây 15 năm. Nhưng gánh nặng mưu sinh trên vai giờ đây đã được trút bỏ, thay vào đó là niềm vui sum vầy bên con cháu.

“Con tôi lớn lên từ sự ân cần, đùm bọc của mọi người. Những năm tháng khó khăn nhất cũng có bàn tay giúp đỡ để cháu có ý chí vươn lên thoát nghèo”, bà Thà chia sẻ.

Gặp lại Lạc Trôi: Càng khó, sức bật càng lớn - Ảnh 5.

Đồ họa: NGỌC THANH

Bắt đầu dòng sản phẩm 'Trân châu ổi'Bắt đầu luồng “Trân châu ổi”

TTO – Nhiều người nói mỗi lần ra ngõ đều gặp điều tiêu cực, điều tích cực hiếm như lá mùa thu. Bình tĩnh mà nghĩ lại, tưởng chừng đúng mà chưa đúng …

Leave a Reply

Your email address will not be published.